Bài thơ Lũy tre (Nguyễn Công Dương)

Bài thơ Lũy tre

Mỗi sớm mai thức dậy
Lũy tre xanh rì rào
Ngọn tre cong gọng vó
Kéo mặt trời lên cao.

Những trưa đồng đầy nắng
Trâu nằm nhai bóng râm
Tre bần thần nhớ gió
Chợt về đầy tiếng chim.

Mặt trời xuống núi ngủ
Tre nâng vầng trăng lên
Sao, sao treo đầy cành
Suốt đêm dài thắp sáng.

Bỗng gà lên tiếng gáy
Xôn xao ngoài luỹ tre
Đêm chuyển dần về sáng
Mầm măng đợi nắng về.

Tác giả: Nguyễn Công Dương.

Từ ngữ:
– Bần thần: chỉ tâm trạng nhớ thương, lưu luyễn, nghỉ ngơi

Nguồn: Sách giáo khoa Tiếng Việt lớp 2.

Lũy tre | Bài thơ Lũy tre
Bài thơ Lũy tre(Nguyễn Công Dương): Mỗi sớm mai thức dậy, Lũy tre xanh rì rào, Ngọn tre cong gọng vó, Kéo mặt trời lên cao. Những trưa đồng đầy nắng, Trâu nằm nhai bóng râm, Tre bần thần nhớ gió, Chợt về đầy tiếng chim…

 

Ca dao Trâu ơi ta bảo trâu này: Trâu ơi ta bảo trâu này
Ca dao Trâu ơi ta bảo trâu này: Trâu ơi ta bảo trâu này: Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta. Cấy cày giữ nghiệp nông gia, Ta đây trâu đấy, ai mà quản công. Bao giờ cây lúa còn bông, Thì còn ngọn cỏ ngoài đồng trâu ăn.
Bài viết liên quan